Hnay ngồi nói chuyện với mấy người quen biết về chuyện phòng chống bệnh ung thư
Có lẽ họ nghĩ khoảng 40t có tiền mà ko được hưởng sẽ thật đáng tiếc, nên sợ đi quá sớm sẽ làm nuối tiếc cuộc đời
Còn m thì ko thế
Dù sao đời cũng rất oái oăm
Nếu m chưa hưởng trọn kiếp nạn, ắt sẽ ko đi nhanh vậy đâu
Nếu m chưa trả đủ nợ, cớ gì buông tha sớm cho mình như vậy?
Nếu m ra đi lúc còn trẻ do số phận, điều m tiếc duy nhất là chưa hưởng thụ cho tuổi thanh xuân này
Cũng chưa giúp đỡ gia đình đc bao nhiêu
Cũng ko đc nhìn thằng em trai lớn lên cười nói vui vẻ
Nhưng nếu đã phải ra đi, mình ko từ chối.
Vì chắc chắn lúc mình ra đi, sẽ có 1 lũ bạn khùng khùng nhớ tới mình. Giống như mình, tuy xa chúng nó, nhưng đôi lúc vẫn ngồi nhắc về nhau, hỏi thăm nhau.
Và sẽ có gia đình mình, cha mẹ mình, 2 đứa em mình nhớ về mình.
Không gì là đáng tiếc cả. À ko, phải nói là như thế là đủ rồi. Với mình thế là mãn nguyện rồi.
Người ta vẫn nói, chết đi trong sự cô đơn là đáng thương nhất, ko thân thích bên cạnh.
Nhưng thân bất do kỷ mà. Sao tránh khỏi số phận đã định. Nếu thực sự phải là kẻ chết đi trong nguyền rủa của sự cô đơn, của sự lạnh giá, thì tránh sao được. Số phận lúc sống đã ko tránh đc, sao tránh nổi lúc hấp hối, lúc con người ta yếu đuối nhất, nằm ngửa mặt lên trời đợi nhắm mắt???
Nhưng ko hiểu sao, mình cũng rất muốn trải qua cái cảm giác đó, ra đi ko có sự thương tiếc nào. Đợi đến khi gia đình và lũ bạn kia nhận được tin, rồi họ buồn đau, rồi 1 mai sau này họ thi thoảng nhớ tới mình.
Thế với mình là đủ
--
Trích nhật ký của 1 kẻ ám ảnh bởi cái chết trong sự cô đơn ghẻ lạnh
---
Có lẽ họ nghĩ khoảng 40t có tiền mà ko được hưởng sẽ thật đáng tiếc, nên sợ đi quá sớm sẽ làm nuối tiếc cuộc đời
Còn m thì ko thế
Dù sao đời cũng rất oái oăm
Nếu m chưa hưởng trọn kiếp nạn, ắt sẽ ko đi nhanh vậy đâu
Nếu m chưa trả đủ nợ, cớ gì buông tha sớm cho mình như vậy?
Nếu m ra đi lúc còn trẻ do số phận, điều m tiếc duy nhất là chưa hưởng thụ cho tuổi thanh xuân này
Cũng chưa giúp đỡ gia đình đc bao nhiêu
Cũng ko đc nhìn thằng em trai lớn lên cười nói vui vẻ
Nhưng nếu đã phải ra đi, mình ko từ chối.
Vì chắc chắn lúc mình ra đi, sẽ có 1 lũ bạn khùng khùng nhớ tới mình. Giống như mình, tuy xa chúng nó, nhưng đôi lúc vẫn ngồi nhắc về nhau, hỏi thăm nhau.
Và sẽ có gia đình mình, cha mẹ mình, 2 đứa em mình nhớ về mình.
Không gì là đáng tiếc cả. À ko, phải nói là như thế là đủ rồi. Với mình thế là mãn nguyện rồi.
Người ta vẫn nói, chết đi trong sự cô đơn là đáng thương nhất, ko thân thích bên cạnh.
Nhưng thân bất do kỷ mà. Sao tránh khỏi số phận đã định. Nếu thực sự phải là kẻ chết đi trong nguyền rủa của sự cô đơn, của sự lạnh giá, thì tránh sao được. Số phận lúc sống đã ko tránh đc, sao tránh nổi lúc hấp hối, lúc con người ta yếu đuối nhất, nằm ngửa mặt lên trời đợi nhắm mắt???
Nhưng ko hiểu sao, mình cũng rất muốn trải qua cái cảm giác đó, ra đi ko có sự thương tiếc nào. Đợi đến khi gia đình và lũ bạn kia nhận được tin, rồi họ buồn đau, rồi 1 mai sau này họ thi thoảng nhớ tới mình.
Thế với mình là đủ
--
Trích nhật ký của 1 kẻ ám ảnh bởi cái chết trong sự cô đơn ghẻ lạnh
---