Thứ Tư, 14 tháng 5, 2014

Đôi khi....

Đôi khi nghĩ thật mệt mỏi
Đôi khi mình ước mình được như bao người khác, sinh ra trong gia đình cơ bản, đi làm rồi thì không cần phải lo mọi sự, dù lương thấp cũng vẫn thoải mái mà sống. Nhưng không được...
Đôi khi ước gì trái tim mình ngủ quên mãi mãi, ko cần gặp ai, ko cần yêu ai, ko cần ai xen vào cuộc sống FA đầy vui vẻ tự do thoải mái
Chỉ muốn đi về, bới tung cái ổ thành ổ heo, sau đó hứng lên thì dọn, dọn rồi bới, bới rồi lại dọn, ko cần quan tâm có kẻ sống với mình lằng nhằng và loằng ngoằng
Muốn ăn gì thì ăn, thích nấu gì thì nấu, thèm mì thì úp mì, ko thèm mì thì nấu cơm, cuộc sống mới tuyệt làm sao???
Cơ mà...
Mình lại bị bệnh sợ ma, sợ tối
Trời cho mình cái tính thích nghi tốt với môi trường FA hơn là ở với kẻ khác, nhưng mà lại cho mình cái tính xấu là sợ tối =.=
Có nên nuôi 1 con chó ko nhỉ???
Cũng vì sợ tối, mình luôn phải tìm người sống cùng, xen vào cuộc đời mình, và xen vào nhiều sở thích cá nhân
Bạn bè quan mình, bè nhiều bạn ít, rất ít người tâm đầu ý hợp, nếu không phải nói là hiếm có khó tìm... Ha ha... đúng là hiếm có khó tìm
Mình cố gắng chơi được với bọn họ, cố gắng yêu quý họ, nhưng rồi cuối cùng đôi khi lại nhận ra,tcam mình trân trọng với họ, đang bị họ rẻ rúng lợi dụng... Thế là lại thôi mối quan hệ bạn, chuyển qua thành bè, lúc thích thì nhận lời đi chơi cùng, ko có hứng thì từ chối... kể cả khi đang cô đơn
Đôi khi muốn cứ FA mãi cho đến cuối đời, cứ như thế, sống như vậy thôi... góp tiền đc thì đi chơi, mua sắm, du lịch, gửi cho bố mẹ, nuôi em.,, cuối cùng là để lại 1 ít lo hậu sự cuối đời của mình...
Nhiều lúc muốn mình chỉ sống đến 50t thôi, sau đó ra đi thật thanh thản, 1 buổi sáng của tuổi 50 thức giấc, và thấy cái xác mình đang nằm ngủ ngon ơ ko động tĩnh gì... Thế là xong...Cũng chính vì thế cố gắng sống cho tốt với lương tâm mình, hi vọng 1 ngày mình được thỏa mãn như vậy...
Đôi khi muốn đi du lịch 1 mình, nhưng tiền hết, lại sợ, nên lại ko dám đi... Nghĩ bao giờ mình đủ tiền đi du lịch những nơi mình thích đây? Hoặc đủ tiền thì sẽ có dũng cảm để đi..
Đôi khi muốn dũng cảm vứt bỏ ruồng rẫy người ta, để quay lại cuộc sống vô tư lự ngày xưa, 1 thời hoàng kim và oanh liệt, càng ở bên 1 người khác, càng thấy yêu quý cuộc sống đó biết bao...
Và cuối cùng cũng nhận ra, đời tôi cô đơn nên yêu ai hay ở bên ai cũng vẫn thấy cô đơn...
Đôi khi vẫn chỉ là đôi khi... Không biết khi nào mới hết đôi khi đây...
Sắp thay đổi công việc chỗ làm, cũng lại sợ hãi, liệu cái công việc mới này có tiếp tục lối mòn của chỗ cũ??? Cty lớn mà chăc j đã lớn?? Bề thế nhưng chắc j đã tình người.
Muốn tìm 1 cty bé nhỏ, để yên ổn ở đó vui vẻ với mọi người... Nhưng đôi khi lại rất khó....

Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014

Nhớ...

Hôm nay
Cuối cùng cũng được ở 1 m L à,
Bỗng dưng thấy nhớ
Nhớ rất nhiều
Cũng có chút hối hận,cuộc sống này, con đường đã đi này, bạn bè nơi xa ấy, nơi hẹn ước của chúng ta...
Thật nhớ quá đi L ơi.

Tên con ông họa sĩ đã đi lấy vk rồi L à. Bọn họ lấy vk rồi, còn c thì sao? 18 tuổi từ bỏ tuổi thanh xuân, chôn vùi giấc mơ sâu nơi lòng đất. 18t tôi 1 mình bên linh cữu cậu, tự hứa bản thân sẽ sống tốt thay cả phần của cậu,. vì tôi thích cậu.
Vậy mà đến nay đã gần 8 năm, vẫn chẳng được gì hết. Tôi vẫn lông bông, vẫn ham chơi. Tôi từ bỏ đô thị nơi hẹn ước của tôi và cậu. Di chuyển vào nam, theo những đam mê mới. Rồi chợt nhận ra, nơi này hình như không dành cho mình.
Qua bao nhiêu thời gian, cuối cùng vẫn chỉ thấy, tôi nên sống cô độc tới già.
Không có ánh mắt nào như cậu từng dành cho tôi.
Không có sự âm thầm lặng lẽ quan tâm nào như cậu dành cho tôi.
Hay tượng đài của cậu quá lớn.
Hay chỉ vì tôi quá khó tính?

Hôm nay, lôi lại ảnh lớp mình xem. Đó là ảnh duy nhất tôi có thể thấy cậu
Nhớ lại từng chút vụn vặt quá khứ, tôi thấy xót xa.
Tôi từ bỏ gia đình, từ bỏ mọi thứ, vào trong này, và đến ngày nghỉ, chúng bạn quây quần chúc mừng 1 thằng đi lấy vợ, tôi ngồi đây khóc buồn tủi...
Không 1 ai nhìn thấy được..Tôi sẽ lại cười vào ngày mai, ngày kia...
Dù sau này ra sao, chúng ta nhất định sẽ lại hẹn nhau ở hà nội nhé...
Bởi vì nơi này ko thuộc về tôi, tôi cũng ko thuộc về nơi này.
Sống gần 8 tháng trời, ko quen đồ ăn, khí hậu cũng ko quen
Thật nhớ cái giá rét của miền bắc,sương mù bao phủ nơi quê mình. Lúc đó,cảm giác cô đơn lạc lõng thật dễ chịu và ấm lòng. Nó đánh thức con người đanng mơ mộng giữa đêm đen dậy, nó giúp tôi hiểu rõ hơn bản thân mình là ai, ở đâu,,,